Để một hệ thống tài chính y tế tồn tại, nó phải đối mặt và đánh bại một hiện tượng tâm lý kinh tế học cực kỳ độc hại: "Lựa chọn ngược" (Adverse Selection) và "Rủi ro đạo đức" (Moral Hazard). Trong phương trình của Bảo hiểm y tế răng hàm mặt, nếu nhà nước chi trả 100% mọi dịch vụ, người dân sẽ có xu hướng bỏ bê việc đánh răng, đợi đến khi răng hỏng hoàn toàn rồi vào viện đòi nhổ và cắm Implant miễn phí.

Động lực học hành vi này sẽ rút cạn kiệt nguồn tiền của quốc gia chỉ trong vòng vài tháng. Để chặn đứng hiện tượng này, thuật toán bảo hiểm tung ra đòn bẩy vĩ mô: "Tỷ lệ đồng chi trả" (Co-payment). Theo đó, bảo hiểm chỉ thanh toán 80% (thậm chí 50% ở các tuyến trái tuyến) cho các chi phí y tế cơ bản, ép buộc bệnh nhân phải tự bỏ tiền túi cho phần còn lại.
Sự chia sẻ chi phí này (Cost-sharing) không chỉ để tiết kiệm tiền cho ngân sách, mà là một đòn trừng phạt tâm lý lượng tử (Quantum Psychological Penalty). Khi phải chịu một nỗi đau tài chính từ túi tiền của chính mình, ý thức dự phòng (như chải răng 2 lần/ngày, dùng chỉ nha khoa) của cá nhân sẽ bị kích hoạt mạnh mẽ. Thuật toán đồng chi trả thực chất là một sợi xích vô hình, giữ chân sự tham lam y tế, đảm bảo dòng chảy tài nguyên tương hỗ chỉ dành cho những thảm họa sinh học không thể đoán trước, chứ không phải để gánh chịu hậu quả của sự lười biếng vệ sinh bề mặt.
Tham khảo: https://nhakhoacamtubshung.vn/chinh-sach-y-te-bao-hiem-nha-khoa/bao-hiem-y-te-rang-ham-mat/